("Với trạng thái này của cô ta, mình không phải là đối thủ. Cứ tưởng trận chiến với Võ Chiêu sẽ bào mòn nhiều thể lực của cô ta, ai ngờ con phế vật Võ Chiêu kia đến cả bản lĩnh ép cô ta bộc lộ toàn bộ thực lực cũng không có. Lần này tính sai thật rồi.")
("Cứ đà này, e là mình phải dừng bước tại đây mất.")
Lãnh Nhược Tuyết khẽ bước lên một bước.
Bước chân ấy nhẹ như lông vũ, nhưng lại như giẫm đúng vào nút giao của không gian và pháp tắc hàn băng. Bóng dáng cô thoắt cái nhạt nhòa, rồi hòa vào màn băng tinh ngợp trời, biến mất không để lại dấu vết.




